NGUỒN GỐC CÁC TÔN GIÁO

World Religions Planet Earth Flower World religions - flower icon made of religious symbols and planet earth in center. Isolated vector illustration on white background.

TÔN GIÁO BABYLON

Như chúng ta đã biết sau khi bị rủa sả bởi tội lỗi, Adam biết rằng con đường phục hồi lại mối liên hệ với Đức Chúa Trời chỉ qua dòng dõi của người nữ, qua Đấng Messiah, nên Adam đã đặt tên vợ là Eva, nghĩa là sự sống, điều đó có quan hệ mật thiết với lời hứa của Đức Chúa Trời trong Sáng 3:15. Sau khi bị đuổi khỏi vườn Ê-đen, Adam trở thành nhà truyền đạo đầu tiên với trách nhiệm rao giảng về niềm hy vọng cứu rỗi nhờ Đấng Messiah. Trong Sáng chương 5 chép lại tên của 10 người, đó chính là 10 nhà truyền đạo, là thầy trưởng tế trong 10 thế hệ trước Đại hồng thuỷ, là những người gánh trách nhiệm rao giảng Tin lành cứu rỗi của Đấng Messiah. Sự hiểu biết của nhân loại về Đấng Messiah và Đức Chúa Trời trước Đại hồng thuỷ rất đáng kinh ngạc, nằm ngoài trí tưởng tượng của chúng ta. Hàng đêm người ta vẫn nhìn thấy những lưỡi gươm chói loà của các thiên sứ canh giữ lối vào vườn Ê-đen. Những hiểu biết về thiên văn học được bày tỏ qua vị trí của các kim tự tháp ở Ai-cập, tên gọi của các chòm sao cũng nói về Tin lành cứu rỗi.

Loài người lúc đó phân hoá ra làm 2: dòng dõi chống nghịch lại Thượng đế là hậu duệ của Cain, và dòng dõi của những người giữ niềm tin vào lời hứa của Đức Chúa Trời. Đến thời Nô-ê thì cả thế gian đầy dẫy điều ác. Chỉ có Nô-ê là người giữ vững niềm tin.

Trong cuốn “Những năm xưa của người Do-thái” Joseph Flavius kể rằng, sau cơn Đại hồng thuỷ, dòng dõi chống Chúa tiếp diễn qua hậu duệ của Cham, mà đại biểu là Nim-rốt. Nim-rốt xây các thành phố ở đồng bằng Si-nê-a, và thuyết phục người ta thần phục ông ta mà không cần phải kính sợ Chúa. Ông ta nói là cần phải xây dựng một cái tháp cao hơn mức nước lụt, bằng cách đó trả thù cho tổ tiên. Đám đông cho rằng ý kiến của Nim-rốt có lý và họ nghĩ rằng vâng phục Đức Chúa Trời là một sự nô lệ mù quáng. Và thế là họ bắt đầu xây dựng tháp Ba-bên không tiếc công sức. Tương truyền rằng theo kế hoạch trên đỉnh tháp sẽ là đền thờ thần mặt trời. Một số nhà sử học cho rằng vị thần Marduk, là vị sáng lập ra Babylon thượng cổ, cũng chính là Nim-rốt. Vợ của Nim-rốt là Semiramis, cũng được thần thánh hoá, hiện thân thành Đức Chúa Trời mẹ.

Sau khi Đức Chúa Trời làm lộn xộn tiếng nói, loài người tản lạc đi khắp mặt đất, và mang theo những khái niệm tôn giáo dựa trên những sự kiện lịch sử có thật. Bởi vì loài người đã thách thức Đức Chúa Trời, và bị Ngài trừng phạt, nên họ đành phải tìm những vị thần khác, nhưng lại mang những bản sao khác nhau của tôn giáo Babylon. Tên gọi của những vị thần khác nhau, nhưng cấu trúc và hệ thống tôn giáo thì giống nhau.

Tin lành được Đức Chúa Trời hứa ban trong Sáng 3:15, và được các trưởng tế rao giảng trong vòng 1656 năm trước khi nước lụt xảy ra, do đó loài người trước Đại hồng thuỷ biết rõ về Đấng Christ phải đến thế gian qua một nữ đồng trinh và phải chết để chuộc tội, nhưng Ngài sẽ phục sinh vào ngày thứ ba. Nhưng các tôn giáo giả thì luôn copy và làm méo mó Tin lành.

Chúng ta xem tôn giáo Babylon: Nim-rốt có vợ là Se-mi-ra-mis, chịu thai cách siêu nhiên sinh con trai là Tham-mu (Thammuz). Ê-xê-chiên 8:12-18 “12. Ngài bèn phán: Hỡi con người, ngươi có thấy sự các trưởng lão nhà Y-sơ-ra-ên mỗi người làm trong nơi tối tăm, trong phòng vẽ hình tượng của mình không? Vì chúng nó nói rằng: Ðức Giê-hô-va không thấy chúng ta đâu; Ðức Giê-hô-va đã lìa bỏ đất nầy! 13. Ngài lại phán rằng: Ngươi sẽ còn thấy những sự gớm ghiếc lớn khác nữa mà chúng nó làm! 14. Ngài dẫn ta đến lối cửa nhà Ðức Giê-hô-va, cửa ấy về phía bắc; nầy, tại đó ta thấy những đờn bà ngồi mà khóc Tham-mu.” Dưới đây là tượng chạm khắc bộ ba tôn giáo Babylon.

Ngày 25/12: Semiramis và những kẻ theo bà ta phao tin rằng vào đêm 25-12 có một cây xanh vĩnh cửu mọc ra từ một gốc cây mục ở thành Ba-by-lôn (đó là lý do tại sao người ta chọn cây thông làm biểu tượng cho ngày lễ này). Hàng năm vào đêm đó Nim-rốt đem những món quà đến đặt cạnh gốc cây này. Từ đó người ta bắt đầu tin vào điều bịa đặt này và biến ngày này thành một ngày lễ thờ thần mặt trời, và chờ đón ngày đó từ đêm đến sáng để nhận được quà của Nim-rốt. Sau này ngày lễ này du nhập vào văn hóa của nhiều dân tộc vào thời cổ đại: đó là ngày lễ về chiến thắng của mặt trời “sol invictus”. Đó là ngày lễ lớn nhất trong năm, và rất phổ biến. Sol invictus: như chúng ta đã biết là theo quỹ đạo, thì mùa đông ngày ngắn dần, đêm dài ra. Khoảng từ ngày 22/12 đến 26/12 thì độ chuyển dịch đó dừng lại, từ ngày 26/12 trở đi ngày lại bắt đầu dài ra, còn đêm thì ngắn dần lại. Do đó trong quá khứ những kẻ thờ thần mặt trời tạo nên một huyền thoại kể rằng thần mặt trời đánh nhau với thần bóng tối, và cuối cùng thì đến ngày 25/12 thần mặt trời chiến thắng. Do đó họ kỷ niệm ngày 25/12 là ngày lễ chiến thắng của Mặt trời sol invictus. Trong thế giới cổ đại, ngày 25/12 là ngày lễ thờ thần tượng lớn nhất của hầu hết các dân tộc. Ngày lễ này có nguồn gốc từ tôn giáo Babylon, là tôn giáo thờ thần mặt trời. Vào thế kỷ thứ 3 khi hoàng đế La-mã Constantinus lên ngôi và bắt tất cả thần dân quy đạo Cơ-đốc, Cơ đốc giáo trở thành quốc giáo của đế quốc La-mã. Để làm vừa lòng dân chúng ông ta đã đổi ngày lễ thờ thần mặt trời 25-12 thành ngày lễ Giáng sinh, đổi hình tượng của Semiramis thành Đức mẹ đồng trinh Ma-ri, đổi tên đứa trẻ trong lòng thành Hài nhi Jesus. Nhưng thật ra tên họ có thể thay đổi, nhưng về bản chất thì không thay đổi.

Cũng như vậy có những hiểu lầm về ngày lễ Phục sinh. Semiramis và những đồng loã tạo ra một huyền thoại kể rằng trước nạn hồng thủy có một thần linh từ trời bị ném xuống sông Ơ-phơ-rát trong một quả trứng. Từ quả trứng đó nở ra bà Semiramis – là vợ của Nim-rốt, còn có tên gọi khác là Át-tạt-tê (Astarta), Ishtar, hay là Easter. Từ đó có tên gọi quả trứng phục sinh (Easter egg). Trong bản dịch của King James sách Công vụ 12:4 những người phiên dịch đã đặt nhầm chữ Easter thay cho chữ Peisah (lễ Vượt qua trong tiếng Do-thái). Từ lỗi này, người ta đã nhầm Easter là Lễ phục sinh, và du nhập vào Cơ đốc giáo những quả trứng của Semiramis thành biểu tượng của ngày lễ Phục sinh.

Tham-mu là tên con trai của Nim-rốt và Semiramis. Là thần của người Phinikia, cũng là thần Adonis trong thần thoại Hy-lạp. Phiên âm theo tiếng cổ Shumer là Đu-mu-zi “con trai thật sự của vực nước sâu không đáy” – là thần của sự sinh sản, đã chết và phục sinh.  Khải huyền 9:1-2 “1. Vị thiên sứ thứ năm thổi loa, thì tôi thấy một ngôi sao từ trời rơi xuống đất, và được ban cho chìa khóa của vực sâu không đáy. 2. Ngôi sao ấy mở vực sâu không đáy ra, có một luồng khói dưới vực bay lên, như khói của lò lửa lớn; một trời và không khí đều bị tối tăm bởi luồng khói của vực.”

Tôn giáo Hy-lạp: Thần Dớt (Zeus), nữ thần Aphrodita, thần Eros. Ở Ấn-độ cũng vậy.

Tôn giáo Ai-cập: O-si-ris và vợ là I-si-đa. O-si-ris bị kẻ thù là Sét giết chết và cho vào 1 chiếc quan tài gỗ và bị cưa ra làm 13 mảnh rồi bị ném xuống sông Nil. I-si-đa tìm được 12 mảnh, mảnh thứ 13 – phallos không tìm thấy (là bộ phận sinh dục nam). Sau đó Osiris được phục sinh, cùng tác hợp với Isida và sanh ra 1 con trai là Horus.

Dưới đây là những biểu tượng chính của tôn giáo Ai-cập (Memphis Mich-ra-im)

Chúng ta xem biểu tượng phallos của Osiris tôn giáo Ai-cập trở thành biểu tượng bất diệt và là tượng đài chiến thắng khắp nơi trên thế giới:

Tượng đài ở Paris

Washington

Thổ nhĩ kỳ

St. Peterburg Leningrad

Vatican

Chúng ta xem những biến thể của Semiramis:

Isis , Isida ở Ai-cập

Aphrodita, Diana, Artemida – ở Hy-lạp

Át-tạ-tê (Astarta) ở Ca-na-an

Venus ở La-mã

Devka, Isi, Phật bà quan âm ở Ấn-độ

Nữ thần công lý và Comlumbia pictures

Tượng nữ thần tự do

Trong các hệ thống tôn giáo thờ thần tượng, thì các thần luôn luôn được nhân cách hoá, bởi vì nó được tạo nên từ con người, nên không có tính thánh khiết hoàn hảo. Các thần cãi cọ, cạnh tranh với nhau vì quyền lực, giết hại lẫn nhau, ngoại tình với nhau,… Điều đó không khác lạ vì chúng được copy từ ai?! Những tôn giáo như vậy không thể hướng dẫn đạo đức được và chỉ dẫn những người theo họ đến sự suy đồi.

Có một câu hỏi hóc búa: trên thế giới có vô vàn các tôn giáo khác nhau, làm thế nào để chọn cho mình con đường đi đúng? Nếu chúng ta quay về với cội nguồn lịch sử thì câu trả lời rất rõ ràng: chỉ có 2 tôn giáo, một cái là thật, cái kia giả. Tôn giáo thật thờ phượng Đức Chúa Trời là Đấng sáng tạo nên trời và đất, được lưu truyền theo dòng của Sết, đến Sem, đến dòng Hê-be, đến Abraham, và qua Đấng Cứu Thế Jesus Christ. Còn tôn giáo giả bắt nguồn từ Nim-rốt và Babylon đẻ ra vô vàn những biến thể khác nhau. Khải huyền 17:1-5 chép “1Bấy giờ trong bảy vị thiên sứ cầm bảy bát ấy, có một vị đến gần mà nói với tôi rằng: Lại đây, ta sẽ chỉ cho ngươi sự phán xét về con đại dâm phụ, nó ngồi trên các dòng nước lớn kia. 2Các vua trong thiên hạ phạm tội tà dâm với nó, và dân sự trong thế gian cũng say sưa vì rượu tà dâm của nó. 3Tôi được Thánh Linh cảm động, thiên sứ đó đem tôi tới nơi đồng vắng; thấy một người đàn bà ngồi trên lưng một con thú sắc đỏ sặm, mình mang đầy những tên sự phạm thượng, có bảy đầu và mười sừng. 4Người đàn bà ấy mặc màu tía màu điều, trang sức những vàng, bửu thạch và hột châu; tay cầm một cái chén vàng đầy những đồ gớm ghiếc và dâm uế. 5Trên trán nó có ghi một tên, là: SỰ MẦU NHIỆM, BA-BY-LÔN LỚN, LÀ MẸ KẺ TÀ DÂM VÀ SỰ ĐÁNG GỚM GHÊ TRONG THẾ GIAN.

Be the first to comment

Leave a Reply