LỄ TẠ ƠN 2018 (Thi thiên 136)

Thi thiên 136 có cấu trúc và cách diễn đạt độc đáo

Thầy tế lễ kêu gọi những người nhóm lại ngợi khen sự tốt lành vô hạn của Đức Chúa Trời. “Vì sự thương xót của Ngài còn đến đời đời”. Điệp khúc này được các tín hữu đồng thanh đáp lại tuyên ngôn của thầy tế lễ.

Ngợi khen, thờ phượng và tạ ơn Đức Chúa Trời là những hành động có sự liên quan mật thiết về mặt ý nghĩa. Sự biết ơn được thể hiện qua việc ngợi khen và thờ phượng. Chúng ta không thể ngợi khen Đức Chúa Trời nếu chúng ta không có lòng biết ơn Ngài.

Theo ý nghĩa, nội dung của Thi thiên này có thể chia thành 4 phần,  4 lý do tại sao chúng ta ngợi khen Đức Chúa Trời:

  • 1-9: Vì Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa.
  • 10-15: Ngài là Đấng Cứu Chuộc.
  • 16-24: Ngài là Đức Chúa Trời giải cứu.
  • 25: Ngài là Đấng hay chu cấp, Ngài chăm lo cho mỗi chúng ta.

Hãy cùng học Thi thiên  này và cầu nguyện để Đức Chúa Trời ban cho chúng ta tinh thần ngợi khen và để mỗi ngày chúng ta muốn ngợi khen Ngài nóng cháy và tạ ơn Ngài. Amen!

  1. Chúng ta ngợi khen Đức Chúa Trời vì Ngài là Đấng Tạo Hóa

Chúng ta cần phải đến với Chúa như thế nào? Chúng ta cần bắt đầu sự cầu nguyện mỗi ngày ra sao? Bắt đầu bằng việc ngợi khen Chúa. Hãy xem, những Cơ Đốc Nhân đầu tiên dạy chúng ta cách cầu nguyện với Chúa! “ Mọi người nghe đoạn, thì một lòng cất tiếng lên cầu Đức Chúa Trời rằng: Lạy Chúa, là Đấng dựng nên trời, đất, biển, cùng muôn vật trong đó,” (Công vụ 4:24) Các sứ đồ chỉ vừa mới ở trong tù, ngay khi được thả ra, họ nhóm lại và bắt đầu ngợi khen Đức Chúa Trời. Chúa Giê-xu cũng dạy chúng ta “Lạy Cha chúng con ở trên trời! Danh Cha được tôn thánh!”

Thậm chí khi mà chúng ta tưởng chừng như không thể tìm thấy chủ đề để tạ ơn, chúng ta có thể ngợi khen Chúa vì Ngài là Đấng Tạo Hóa. Vì Ngài xứng đáng nhận được sự ngợi khen và vinh hiển. Hãy nhớ lại câu chuyện của Apraham. Ông chỉ vừa mới dành được chiến thắng lớn, 318 gia nhân đánh bại đội quân liên minh của 4 vua. Tuy nhiên, sau đó ông nằm bẹp trong lều trong sự nghi ngờ và than vãn. Thật ngạc nhiên khi đức tin không lớn lên qua những thành công và thắng lợi. Chúa đưa Apraham ra khỏi trại và nhìn lên trời để đếm các ngôi sao. Khi ông nhìn lên các ngôi sao, ông nhận được khải tượng về Đức Chúa Trời toàn năng – Đấng Tạo Hóa.

Khi chúng ta suy gẫm về Đấng sáng  tạo, giống như Apraham đếm các vì sao, chúng ta có thể nhận được khải tượng về Đức Chúa Trời toàn năng, và đức tin của chúng ta lớn lên. Chúng ta có thể tin chắc vào Đức Chúa Trời toàn năng thừa năng lực để thực hiện lời hứa của Ngài. Vì vậy, chúng ta có thể chiến thắng trận chiến thuộc linh vì đức tin. Và chiến thắng thuộc linh chắc chắn sẽ trở nên hiện thực nhìn thấy được.

Chúng ta cùng ngợi khen Đức Chúa Trời Đấng Tạo Hóa. Cùng đọc câu 1-9.

  1. Chúng ta ngợi khen Đức Chúa Trời vì Ngài là Đức Chúa Trời của sự Cứu Chuộc.

Cùng đọc câu 10-15. Đây là câu chuyện Xuất Ê-díp-tô-ký. Trong lịch sử này, Đức Chúa Trời đã bày tỏ Ngài là Đấng cứu chuộc. Khi dân Y-sơ-ra-el bị đày đọa tại Ai cập, họ hoàn toàn tuyệt vọng, họ đã không còn trông cậy vào bất kỳ ai, không còn trông cậy vào bất kỳ sức lực của con người nào, hy vọng duy nhất vào Đức Chúa Trời. Khi đó, Chúa tạo ra 10 phép lạ và cứu dân sự khỏi kiếp nô lệ. Đức Chúa trời thực hiện 10 phép lạ để làm gì? Bởi vì thoát ra khỏi Pha-ra-ôn là hoàn toàn không thể. Pha-ra-ôn hoàn toàn không muốn buông tha các nô lệ. Xuất Ê-díp-tô tượng trưng cho sự cứu rỗi của chúng ta. Sa-tan và quyền lực của tội lỗi và sự chết không muốn buông tha chúng ta. Tất cả loài người nằm dưới cơn thạnh nộ khủng khiếp của Chúa, không ai có thể trốn thoát khỏi sự trừng phạt đời đời ở hỏa ngục. Vì vậy, để cứu loài người, Đức Chúa Trời đã thực hiện 3 phép lạ vĩ đại trong lịch sử. 1. Giáng sinh: Chính Đức Chúa Trời đã giáng thế, nhập thể làm người trong CHÚA JESUS. 2. Sự chết của Chúa Giê-xu trên thập tự giá, cứu chuộc hoàn toàn tội lỗi của nhân loại. 3. Sự phục sinh của Chúa Giê-xu chiến thắng quyền lực sự chết. Bằng cách đó, sự chết và phục sinh của Chúa Giê-xu 2000 năm trước đã mở ra cho nhân loại một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của sự cứu rỗi bởi ân điển và bằng đức tin. Ngợi khen Chúa vì Ngài là Đấng Cứu Chuộc, Đấng cứu chúng ta khỏi sự chết đời đời và ban cho chúng ta sự sống đời đời.

  1. Chúng ta ngợi khen Chúa vì Ngài là Đấng Cứu Chuộc

Cứu chuộc khỏi kẻ thù – đây là công việc thường xuyên và là sự bảo vệ của Chúa dành cho con cái Ngài. Trong đó bao gồm ý nghĩa danh Giê-hô-va – Đấng Cứu Chuộc, Đấng Giải cứu. Chúng ta luôn bị tấn công bởi nhiều kẻ thù, nan đề tài chính, bệnh tật, những xung đột, thậm chí là người hàng xóm…Giê-hô-va Nissi – Đấng chiến trận cho chúng ta – ở đây, viết rằng Chúa đánh hạ các vua lớn, mạnh.   Vào thời điểm đó, tồn tại 2 vua hùng mạnh nhất cai trị trên miền đất hứa. Y-sơ-ra-el không thể làm gì. Nhưng Đức Chúa Trời chiến đấu thay dân sự Ngài. Giê-hô-va Ra-pha – Đức Chúa Trời chữa lành chúng ta khỏi mọi bệnh tật. Giê-hô-va Sham-ma: Đức Chúa Trời hiện hữu ngay cạnh bên. Hơn hết, chúng ta thường kinh nghiệm Giê-hô-va Di-rê. Đấng cung ứng mọi nhu cầu.

  1. Chúng ta ngợi khen Chúa vì Ngài là Cha hay chu cấp:

Cùng đọc câu 25 “Ngài cũng ban đồ ăn cho mọi loài xác thịt, Vì sự nhân từ Ngài còn đến đời đời.”. Đức Chúa Trời chăm lo cho đời sống của chúng ta. Trên thực tế, những nhu cầu của chúng ta thường viện cớ  là chúng ta thường thiếu tiền. Nhưng, có phải sự thiếu thốn tiền bạc có nghĩa rằng Chúa không chăm lo cho chúng ta? Không. Thực tế là chúng ta bị hành hạ bởi việc thừa cân và cần phải ăn kiêng. Tại đây, chúng ta cần tạ ơn Chúa vì sự tốt lành của Ngài.

Có một lời cầu nguyện rất khôn ngoan trong sách Châm ngôn 20:8-9 “”

Vì vậy, tôi cầu nguyện để Chúa ban cho tôi mỗi ngày được trò chuyện nóng cháy với Ngài, tấm lòng biết ơn và sự trông cậy Ngài, trong sự dư dật cũng như khi thiếu thốn.

  1. Chúng ta tạ ơn Chúa vì Ngài dẫn chúng ta đi qua đồng vắng

Hãy xem câu 16 «Ngài dẫn dân sự Ngài qua đồng vắng, Vì sự nhân từ Ngài còn đến đời đời» Đồng vắng chính là những khó khăn, thử thách, quãng thời gian cô đơn, nghi ngờ và tuyệt vọng…Đây là khoảng thời gian khi mà chúng ta cảm thấy dường như Đức Chúa Trời rời xa chúng ta cả ngàn cây số. Đồng vắng nhất định phải có trên con đường cứu rỗi. Trong Thi Thiên 23, David nói về cuộc sống tuyệt vời của bầy chiên dưới sự dẫn dắt của người chăn chiên hiền lành. Tuy nhiên, cũng có nói «Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết” Như chúng ta thấy, trong đời sống đức tin, dưới sự dẫn dắt của Chúa, chúng ta đôi khi đi qua đồng vắng, đi qua trũng bóng chết.

Rất dễ dàng để thờ phượng Chúa khi mà trong đời sống mọi sự diễn ra dễ dàng, khi Ngài ban cho chúng ta đồ ăn, bạn bè, gia đình, sức khỏe và những lúc vui. Tuy nhiên, trong cuộc sống, không phải lúc nào cũng chỉ có mùa xuân và mùa hạ. Thờ phượng Chúa như thế nào trong những thời điểm khó khăn? Chúng ta phải làm gì khi mà tưởng chừng như Chúa rời xa chúng ta tới cả trăm cả nghìn km?

Sự thờ phượng sâu sắc nhất là quyết định thờ phượng và ngợi khen Chúa mặc dù những hoạn nạn, tạ ơn Ngài trong thời gian bị thử thách, trông cậy Ngài trong sự cám dỗ, quy phục Ngài trong những ngày khó khăn và yêu mến Ngài, khi mà tưởng chừng như Ngài ở rất xa.

Ngài đã nhiều lần hứa: «Chính Đức Giê-hô-va sẽ đi trước ngươi, Ngài sẽ ở cùng ngươi, chẳng lìa khỏi ngươi» (Phục truyền 31:8, thi thiên 37:28, Giăng 14:16-18, Hê-bơ-rơ 13:5) Tuy nhiên Chúa không hứa rằng chúng ta sẽ luôn luôn cảm thấy sự hiện diện của Ngài. Hơn thế, tự Ngài đôi khi cũng che khuất mặt khỏi chúng ta. “Hỡi Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, là Cứu Chúa, Ngài thật là Đức Chúa Trời ẩn mình!»(Ê-sai 45-15). Trong đời sống sẽ có những khoảng thời gian khi bạn cảm thấy như bỗng dưng Chúa biến mất.

Sai lầm phổ biến nhất của Cơ Đốc Nhân đó là họ không tìm kiếm Chúa, mà thường có xu hướng tìm kiếm những cảm xúc. Họ khao khát cảm nhận được điều gì đó và khi điều đó diễn ra, họ khẳng định rằng, đó là sự thờ phượng Chúa thực sự. Trong thực tế, Chúa thường lấy đi khỏi chúng ta những cảm giác đó để chúng ta ngừng trông cậy vào chúng.

Những con đỏ thuộc linh thường được Chúa trao tặng cho rất nhiều cảm xúc để giúp nhận biết sự tồn tại của Ngài. Ngài thường trả lời cho những lời cầu nguyện mang tính ích kỷ, chưa chín chắn để giúp họ tin rằng Ngài hiện hữu. Nhưng khi chúng ta lớn lên trong đức tin, Chúa từng bước cai dứt chúng ta  khỏi sự phụ thuộc vào cảm xúc.

Đức Chúa Trời hằng hữu và sự hiện diện của Ngài không phải là một. Cái đầu tiên đó là thực tế không thể chối cãi, cái thứ hai thông thường chỉ là sự cảm nhận. Đức Chúa Trời luôn luôn tồn tại, thậm chí ngay cả khi chúng ta không nhận biết, và sự hiện diện này sâu sắc đến mức không thể đo được bằng cảm xúc của con người. Vâng, Ngài muốn rằng chúng ta cảm nhận được sự hiện diện của Ngài, nhưng với Ngài điều quan trọng hơn cả là việc chúng ta trông cậy Ngài. Điều khiến Đức Chúa Trời đẹp lòng đó là đức tin chứ không phải cảm xúc của chúng ta.

Thử thách quan trọng nhất cho đức tin của các bạn đó là khi mà bỗng dưng cuộc sống bị đảo lộn, còn Chúa thì không thấy đâu cả. Chính điều này xảy ra với Gióp. Vào một ngày, ông mất đi tất cả: gia đình, cuộc sống quen thuộc, sức khỏe, tài sản. Và điều tệ hại hơn cả là trong suốt 37 chương, Chúa tiếp tục im lặng.

Ngợi khen Chúa như thế nào nếu như bạn không thể hiểu được điều gì đang diễn ra trong cuộc sống còn Chúa thì im lặng? Làm thể nào để giữ gìn mối liên hệ với Chúa nếu như bạn đang ở trong sâu thẳm của sự tuyệt vọng, và việc trò chuyện với Chúa hoàn toàn bị ngưng lại? Khi đó cần phải hành động giống như Gióp “Gióp bèn chổi dậy, xé áo mình, và cạo đầu, đoạn xấp mình xuống đất mà thờ lạy, 21 và nói rằng: Tôi trần truồng lọt khỏi lòng mẹ, và tôi cũng sẽ trần truồng mà về; Đức Giê-hô-va đã ban cho, Đức Giê-hô-va lại cất đi; đáng ngợi khen danh Đức Giê-hô-va!” (Gióp 1:20-21)

Năm nay là một năm của sự thử thách dành cho tôi. Có lúc cả tháng tôi hoàn toàn ở trong trạng thái bất lực và chán nản. Lời cầu nguyện trở nên khô khan, và không xuất phát từ tấm lòng, mọi thứ trở nên hình thức. Nếu chúng ta cảm thấy như vậy, thì đừng tuyệt vọng. Nếu bạn quyết định cầu nguyện và bắt đầu cầu nguyện, thì Chúa lắng nghe lời cầu nguyện này. Đó không phải là hình thức. Đức tin thường là quyết định cá nhân. Lần đầu tiên trong đời tôi dường như cảm thấy đức tin của mình đã biến đi đâu mất. Tôi chỉ nằm ở nhà, luôn luôn muốn ngủ, tôi không thể cầu nguyện, không thể hát, không đọc kinh thánh. Và thật ngạc nhiên khi điều này xảy đến sau thời điểm Chúa ban cho chúng tôi căn hộ mới. Trước đây, tôi đã bất ngờ khi Apraham sau chiến thắng trước vua Kết-rô-lao-me lại nằm bất lực trong trại và trách Chúa. Các bạn có biết tôi đã hiểu ra điều gì? Hóa ra, tôi đã luôn sống, làm việc và phục vụ bằng sức của Chúa, sự xức dầu mà Chúa ban. Còn tôi thì nghĩ rằng mình thật giỏi và luôn luôn nhìn vào người khác từ trên cao và phán xét. Tôi ăn năn vì sự kiêu ngạo, cầu xin Chúa làm sạch tôi và làm tôi trở nên khiêm nhường. Tôi đã hiểu rằng, những gì mà tôi có đó hoàn toàn bởi sự thương xót của Chúa. Tôi vẫn sống – vì sự nhân từ của Ngài còn đến đời đời. Không có Chúa và sự thương xót của Ngài, tôi hoàn toàn không là gì cả. Mọi sự hoàn toàn được thực hiện chỉ bởi sức Chúa.

Bạn có biết rằng thừa nhận sự tuyệt vọng của mình trước mặt Đức Chúa Trời là một bản tuyên xưng đức tin không? Vừa tin cậy Đức Chúa Trời, vừa cảm thấy chán nản cùng một lúc, Đa-vít đã viết: “Tôi tin, nên tôi nói. tôi đã bị buồn thảm lắm” (Thi Tv 116:10). Điều này thoạt nhìn có vẻ mâu thuẫn: Tôi tin Đức Chúa Trời, nhưng tôi chán nản lắm! Sự thẳng thắn của Đa-vít thực sự bày tỏ đức tin sâu sắc: David tin rằng, Chúa cho phép ông bày tỏ mọi điều ông cảm nhận, tuy nhiên vẫn không ngừng yêu mến ông.

Trong năm nay, tôi đặc biệt tạ ơn Chúa vì những khoảng thời gian khó khăn, vì những thử thách lớn, qua đó Chúa dẫn tôi qua để làm sạch tôi khỏi tạp chất, để đức tin của tôi trở nên như vàng thử lửa. Tôi đã nghĩ rằng mình được giải thoát khỏi sự yêu thích tiền bạc nhưng khi ở trong nợ nần và khó khăn, sự tham lam được bày tỏ ra cùng tất cả những tạp chất bên trong mà vẫn còn nằm sâu thẳm trong lòng. Tôi đã hiểu rằng Chúa muốn hướng tôi tới đó nên cho phép sự thử thách diễn ra, đóng vai trò làm sạch. Ban đầu, tôi thất vọng, nhưng khi hiểu ra ý muốn của Chúa, tôi đã ăn năn, bởi Chúa muốn làm sạch tôi, mà không phải để tôi tan vỡ và chết. Sự ăn năn – con đường tới sự cứu rỗi. Tôi tin rằng, Đức Chúa Trời sắp bày tỏ vinh hiển và giải quyết các nan đề của tôi để tôi lại có thể phục vụ Ngài với sức mới.

Vì tôi chắc rằng bất kỳ sự chết, sự sống, các thiên sứ, các kẻ cầm quyền, việc bây giờ, việc hầu đến, quyền phép, 39 bề cao, hay là bề sâu, hoặc một vật nào, chẳng có thể phân rẽ chúng ta khỏi sự yêu thương mà Đức Chúa Trời đã chứng cho chúng ta trong Đức Chúa Jêsus Christ, là Chúa chúng ta.

Ngay cả khi Chúa không làm gì cho chúng ta, Ngài vẫn luôn xứng đáng để chúng ta không ngừng ngợi khen Ngài tới cuối cuộc đời vì những gì Chúa Giê-xu đã hoàn thành trên thập tự giá Con Đức Chúa Trời chết vì chúng ta! Có thể tìm được điều gì vĩ đại hơn để chúng ta ngợi khen Ngài?

Chúng ta thường quên đi của lễ hi sinh mà Đức Chúa Trời đã dùng để chuộc lại chúng ta. Trước khi Con Trời bị đóng đinh, họ lột trần Ngài, đánh đập tới mức không thể nhận ra, những lằn đòn tra tấn, Ngài bị chế nhạo, quân lính khạc nhổ vào Ngài và đội lên đầu Ngài mão gai. Những kẻ tức giận hạ nhục Ngài và đối xử với Ngài còn tệ hơn cả với con vật. Sau đó, khi mà Ngài đã gục ngã vì mất máu, chúng bắt Ngài vác thập tự giá bằng gỗ rất lớn bước lên đồi. Tiếp theo, chúng đóng đinh Ngài bằng đinh trên cây thập tự và mặc cho Ngài chết dần một cách đau đớn. Và vào thời điểm đó, khi mà sức lực cuối cùng cũng cạn kiệt, phía dưới chân thập tự giá những kẻ nhạo báng nhóm lại, phỉ báng và rủa sả, chế nhạo sự đau đớn của Ngài và diễu cợt việc Ngài nhận mình là Đức Chúa Trời.

Nhưng điều kinh khủng nhất diễn ra khi Đức Chúa Trời Cha quay đi trước Chúa Giê-xu, khi Chúa Giê-xu tiếp nhận lên mình tội lỗi của cả nhân loại. Chúa Giê-xu trong sự tuyệt vọng đã kêu lên “Đức Chúa Trời tôi ơi, sao Ngài lìa bỏ tôi?”. Chúa Giê-xa đã có thể cứu mình khỏi thập tự giá, nhưng nếu như vậy Ngài đã không thể cứu được chúng ta.

Không có bất kỳ từ ngữ nào có thể miêu tả được sự tối tăm và tuyệt vòng giây phút đó. Tại sao Đức Chúa Trời lại cho phép sự đối đãi tàn bạo, độc ác, kinh khiếp đến như vậy? Điều này để làm gì? Để chính tôi và bạn không phải bước vào cõi đời đời nơi hỏa ngục và để bạn và tôi có thể cùng sống trong sự vinh hiển của Ngài đời đời. Kinh thánh viết “Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng vốn chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời.” (2 Cô-rinh-tô 5:21).

Chúa Giê-xu đã từ bỏ mọi sự để bạn có thể có được mọi sự. Ngài chết để chúng ta có thể sống đời đời. Chỉ một điều này thôi cũng đủ để chúng ta không ngừng ngợi khen Ngài và dâng Ngài sự biết ơn! Chúng ta có cần tiếp tục hỏi mình rằng sẽ cảm tạ Ngài vì điều gì nữa chăng?

Be the first to comment

Leave a Reply