Ê-ĐEN, NIỀM HẠNH PHÚC THẬT CỦA CON NGƯỜI (Sáng thế ký 2:4-25)

Câu khóa 2:8

Qua Sáng thế ký chương 1 chúng ta biết được rằng Đức Chúa Trời là ĐẤNG sáng tạo nên vũ trụ vạn vật, trong năm ngày đầu tiên NGÀI tạo dựng đầy đủ mọi điều kiện vật chất, và những quy luật vật lý để con người có thể tồn tại được trên mặt đất. Sau khi đầy đủ mọi điều kiện sống rồi đến ngày thứ sáu Đức Chúa Trời tạo dựng nên con người. Sau khi Đức Chúa Trời tạo nên con người, việc đầu tiên Ngài làm cho con người là Ngài dựng nên cho con người vườn Địa đàng Ê-đen, Thiên đàng trên mặt đất. Điều này có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với chúng ta, bởi vì nó giải thích cho chúng ta biết bí mật của cuộc sống hạnh phúc. Cầu xin Chúa ban phước để chúng ta nhận được Thiên đường của Ngài vào đời sống của chúng ta.

1. Bản chất con người và nguồn gốc sự sống:

Chúng ta xem câu 4. Trong chương 1 tên của Ngài là Elohim, nghĩa là Đấng sáng tạo toàn năng, là Đấng tạo nên thế giới, và đứng ngoài đánh giá “điều đó là tốt lành”. Sau khi tạo dựng nên con người, trong Sáng 2:4 tên của Đức Chúa Trời thay đổi thành Giê-hô-va Đức Chúa Trời. Danh xưng Giê-hô-va là danh xưng cứu chuộc, có liên quan mật thiết đến cuộc sống của con người. Điều đó nói lên rằng Đức Chúa Trời có tham gia một cách trực tiếp, mật thiết vào đời sống của con người. Ngài luôn ở gần, cạnh bên để giúp đỡ khi con người bằng đức tin kêu cầu Ngài.

Sáng 2:7 “Giê-hô-va Ðức Chúa Trời bèn lấy bụi đất nắn nên hình người, hà sanh khí vào lỗ mũi; thì người trở nên một loài sanh linh.” Đất trong tiếng Do-thái là “adama”, con người là Adam. Ở đây chúng ta biết thêm về bản chất con người. Bề ngoài con người có thể xác làm từ cát bụi. Nhưng cát bụi chỉ là hình người. Con người không hơn gì cát bụi nếu như Đức Chúa Trời không hà sanh khí vào. Thánh Linh của Đức Chúa Trời làm cho nắm bụi trở thành một loài sanh linh. Như vậy con người có 2 bản chất: thể xác và linh hồn. Để đạt được hạnh phúc thật sự, thì con người cần sống hài hòa cả 2 phần. thể xác chúng ta cần phải nạp năng lượng để nuôi sống các tế bào, nghĩa là hàng ngày chúng ta cho thể xác ăn uống, nếu không cho thể xác ăn uống về cơ bản thể xác sẽ chết. Tâm linh của chúng ta cũng vậy cần phải được nuôi dưỡng. Thức ăn tâm linh là Lời Chúa. Nếu tâm linh không được ăn, cũng như thể xác sẽ ốm yếu và chết. Do đó, người nào chỉ sống để thỏa mãn nhu cầu thể xác, không bao giờ đạt được sự thỏa lòng, vì tâm linh bị chết, do đó sẽ đánh mất niềm vui trong tâm hồn. Một đời sống thật sự hạnh phúc, là một đời sống hài hòa: làm việc và nuôi sống thể xác, nhưng cũng phải học Lời Chúa để nuôi sống tâm linh.

Sáng 2:8 “Ðoạn, Giê-hô-va Ðức Chúa Trời lập một cảnh vườn tại Ê-đen, ở về hướng Ðông, và đặt người mà Ngài vừa dựng nên ở đó.” Đức Chúa Trời quan tâm đến cuộc sống của loài người mà Ngài tạo dựng nên, và Ngài tạo nên vườn Ê-đen cho loài người, đặt người vào đó. Ê-đen có nghĩa là “niềm vui”. Việc này cho chúng ta biết 2 điều:

– Đức Chúa Trời rất yêu loài người.

– Đức Chúa Trời muốn con người hạnh phúc sung sướng.

Câu 9-14 cho chúng ta biết vườn Ê-đen thật là đẹp và đầy đủ mọi sự. Con người đã từng sống trong Ê-đen – là Thiên đàng trên mặt đất, nhưng do tội lỗi con người đã đánh mất. Trong bản năng của con người luôn có xu hướng tìm lại Thiên đường đã mất. Người ta nỗ lực đủ mọi cách để tái tạo lại Thiên đường trong đời sống của mình. Nhưng con đường duy nhất để phục hồi lại Thiên đường, đó là ăn năn tội và tiếp nhận CHÚA JESUS.

Câu 15: “Giê-hô-va Ðức Chúa Trời đem người ở vào cảnh vườn Ê-đen để trồng và giữ vườn”. Đức Chúa Trời tạo dựng con người là loài phải lao động. Chúng ta thường nghĩ rằng trong Thiên đàng chẳng phải làm gì. Cứ ngồi mát ăn bát vàng – thì là Thiên đường. Nhưng chúng ta thấy, ngay trong vườn Ê-đen con người vẫn phải lao động. Tuy nhiên ở đây con người lao động không vì miếng ăn, mà vì sứ mệnh, vì niềm vui. Do đó trong vườn Ê-đen lao động không phải là nặng nhọc vất vả, mà là phước hạnh. Khi chúng ta hầu việc Đức Chúa Trời, thì sự hầu việc Chúa là phước hạnh, bởi vì nó đem đến cho chúng ta niềm vui, mục đích sống.

2. Điều răn của Đức Chúa Trời:

Câu 16-17 “Rồi, Giê-hô-va Ðức Chúa Trời phán dạy rằng: Ngươi được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn; 17. nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì chớ hề ăn đến; vì một mai ngươi ăn chắc sẽ chết.” Đây là điều răn đầu tiên mà Đức Chúa Trời ban cho loài người. Điều răn không phải ngăn cản quyền tự do của con người. Vd: Như cha mẹ răn dạy con cái “con không được sờ vào ổ điện, không được nhảy từ cao xuống” điều đó không phải là ngăn cản quyền tự do của trẻ em. Nhưng là minh chứng cho tình yêu của cha mẹ dành cho con cái. Cũng vậy điều răn là sự bày tỏ tình yêu của Chúa. Bởi vì Chúa là Đấng tạo dựng nên con người, nên Ngài biết điều gì là tốt và không tốt đối với chúng ta, Ngài biết những hậu quả để lại mà chúng ta không nhìn thấy được. do đó Ngài đưa ra cảnh báo trước.  Chúa biết nếu con người ăn cây biết điều thiện và điều ác thì họ sẽ chết.

Thường Người ta hay hỏi: “Đức Chúa Trời biết trước là con người sẽ ăn trái cấm, tại sao Ngài lại không rào cây này lại?” Đức Chúa Trời tôn trọng quyền tự do của con người mà Ngài tạo nên theo hình Ngài. Tôn trọng quyền tự do – đó là tình yêu thật. Ngài không tạo nên loài người là người máy, hay là những con người nô lệ sai gì làm nấy. Nhưng NGÀI tạo nên con người có ý chí tự do.

Tại sao con người không được ăn cây biết điều thiện và điều ác? Cây biết điều thiện và điều ác tượng trưng cho việc là chỉ có Đức Chúa Trời mới có quyền xác định tiêu chuẩn cái gì là thiện, cái gì là ác. Vì vậy chỉ có Đức Chúa Trời là Đấng có quyền đoán xét. Ma-thi-ơ 7:1 “Các ngươi đừng đoán xét ai, để mình khỏi bị đoán xét”. Người đoán xét người khác là kẻ kiêu ngạo. Vào ngày tận thế Đức Chúa Trời sẽ đoán xét tất cả mọi kẻ sống và kẻ chết. Vào ngày đó tất cả mọi ý nghĩ, mọi hành động, mọi việc làm sẽ bị phơi bày ra dưới ánh sáng của Lời Chúa.

Tại sao ở vườn Ê-đen lại cần có cây biết điều thiện và điều ác, và lại cần có điều răn của Chúa? Cũng như ví dụ trên nếu chúng ta sờ vào điện sẽ nguy hiểm đến tính mạng nhưng căn nhà của chúng ta cần phải có điện. Cũng vậy nếu Ê-đen không có cây biết điều thiện và điều ác thì đó không phải là Ê-đen. Cây đó và điều răn tượng trưng cho sự hiện diện của Chúa. Khi con người nhìn đến cây, sẽ nhớ đến điều răn và nhớ đến Chúa. Khi đó lòng con người phải tràn đầy sự tạ ơn. Điều răn là điều kiện giữ cho Ê-đen là Ê-đen là vườn địa đàng đem đến sự thỏa lòng hạnh phúc thật cho con người, nhưng khi con người phạm điều răn thì con người đánh mất Ê-đen.

 

3. Đức Chúa Trời là Đấng tạo dựng hôn nhân:

Câu 18:»loài người ở một mình thì không tốt; ta sẽ làm nên một kẻ giúp đỡ giống như nó.»

Đức Chúa Trời thiết lập nên hôn nhân bởi vì NGÀI thấy loài người ở một mình thì không tốt. Ngài tạo dựng nên người nữ để giúp đỡ người nam.

Thường khi hỏi người thế gian hôn nhân là gì đa phần sẽ không trả lời được.

Đức Chúa Trời là Đấng tạo dựng nên hôn nhân. Ngài là chủ tể hôn nhân. Vì vậy muốn biết được mục đích của hôn nhân chỉ có qua lời Chúa. Mục đích của hôn nhân theo kinh thánh là để thực hiện sứ mệnh. Mục đích tạo dựng nên A-đam đầu tiên rất thiêng liêng. Và mục đích Chúa tạo nên người nữ cũng rất thiêng liêng. Đức Chúa Trời tạo dựng nên người nữ để làm người giúp đỡ người nam thực hiện sứ mệnh. Theo Kinh thánh, chỉ người nam nào thực hiện sứ mệnh Chúa giao, thì mới cần đến người giúp đỡ.

“Giống như nó” có nghĩa là người nữ cũng có hình của Đức Chúa Trời, vì vậy người nam cần phải biết tôn trọng người nữ. Chức vụ “giúp đỡ” không có nghĩa là người nữ ít giá trị hơn, nó chỉ nói về vai trò và trật tự trong gia đình mà thôi.

Khi Đức Chúa Trời tạo nên hôn nhân, thì trước đó Ngài làm cho người nam ngủ mê. Khi xác định chuẩn bị đi đến hôn nhân, thì chúng ta cần phải học cách chờ đợi người phối ngẫu do chính Đức Chúa Trời đưa đến, chứ không phải theo ý muốn cá nhân.

Hình thức bề ngoài không phải là điều kiện để lập hôn nhân. Nhiều người trót phạm tội với nhau, thì đó cũng không phải là điều kiện. Nếu những thứ đó là nền tảng của hôn nhân, thì rất mong manh, và dễ sụp đổ. Một thử thách nhỏ cũng sẽ gây đổ vỡ.

Chúng ta đọc câu 24 “Bởi vậy cho nên người nam sẽ lìa cha mẹ mà dính díu cùng vợ mình, và cả hai sẽ nên một thịt.” Lìa cha mẹ – có nghĩa là người nam cần phải ra khỏi mái nhà thuộc linh của cha mẹ mà nhận trách nhiệm lập một gia đình mới, trở thành mái nhà thuộc linh cho gia đình của mình. Động từ “dính díu” có nghĩa dán 2 tờ giấy lại với nhau. Nếu tách ra, thì cả hai sẽ bị rách, ly dị là xé rách 2 tờ giấy được dán lại với nhau, trong mọi trường hợp gây ra tổn thương cho cả 2 bên.

“Một thịt” có nghĩa là một khối thống nhất. Để đạt được sự thống nhất cả 2 vợ chồng phải có cùng chung một đức tin, một mục đích sống, một sứ mệnh. Hôn nhân chỉ được lập theo ý muốn Chúa, bằng đức tin và tình yêu agape. Quan điểm của Kinh thánh về hôn nhân mới là nền tảng vững bền của hôn nhân. Vào thời nay nhiều cuộc hôn nhân đổ vỡ, chúng ta có thể thấy do vô số nguyên nhân khác nhau. Nhưng nguyên nhân sâu xa nhất là không dựa trên lẽ thật về hôn nhân.

Cám ơn Chúa Qua phân đoạn kinh thánh này tôi nhận được 2 điều: điều thứ nhất cho tôi thấy được tình yêu của Đức Chúa Trời đối với loài người. Mặc dù sau khi tạo dựng nên thế gian đầy đủ mọi điều kiện sống, nhưng Đức Chúa Trời vẫn tạo thêm Ê-đen để con người không chỉ là sống không thôi, nhưng được sống và hưởng hạnh phúc thật sự. Hạnh phúc trong Ê-đen đó là thực hiện sứ mệnh, là hầu việc Chúa. Điều đó đem đến niềm vui mục đích sống. Cũng vậy tôi tôi hiểu được nếu một đời sống không có sứ mệnh, thì đời sống đó không bao giờ được hạnh phúc và thoả lòng thật sự. Bởi khi ko có sứ mệnh con người chỉ sống và thoả mãn thể xác nhưng tâm linh thì chết, bởi vậy luôn có khoảng trống thiếu thốn trong tâm hồn làm ng ta ko thể nào thoả lòng được. Tôi cảm tạ ơn Chúa vì ân điển và sự thương xót Chúa cứu tôi khỏi tội lỗi và sự chết giúp tôi nhận biết được lẽ thật và ban cho tôi sứ mệnh. Xin Chúa giúp tôi luôn trung tín sống đúng mục đích hầu việc Chúa.

Điều thứ hai tôi nhận được đó là quan điềm về hôn nhân. trước đây tôi quan niệm về hôn nhân thế này. Hôn nhân đó là đến tuổi thì xây dựng gia đình, sau đó sinh sản và nuôi dạy con cái để khi về già có chỗ để nương tựa. Còn có một số quan điểm khuyên tôi thế này nên lấy vợ để có người nấu nướng, được ăn uống đúng giờ để bảo vệ hệ tiêu hóa. Rồi có người giặt giũ dọn dẹp và giữ tiền, cứ lấy vợ đi là sẽ có tiền. Nhưng qua kinh thánh tôi biết được mục đích hôn nhân không phải do con người xác định, mà do Đức Chúa Trời là Đấng thiết lập nên hôn nhân xác định. Vì vậy tôi quyết định tiếp nhận mục đích của Hôn nhân là để phục vụ sứ mệnh, là hầu việc Chúa làm sáng danh Chúa. để được như vậy người phối ngẫu cũng phải cùng đức tin cùng một mục đích, cùng một giá trị, cùng một tiêu chuẩn sống.

Be the first to comment

Leave a Reply